Aaron Shinn — Tư duy thiết kế trong công nghiệp sáng tạo

Aaron Shinn là một nghệ sĩ và nhà thiết kế tài năng. Anh cũng là người cố vấn, người đi trước, hướng dẫn tôi nhiều điều trong thiết kế và âm nhạc trong suốt những năm qua. Tôi đã có dịp gặp anh ở Los Angeles và trao đổi khá nhiều về quan điểm của anh trong thiết kế, thiền định và lối sống. Xem toàn bộ cuộc nói chuyện tại đây, cùng một số điểm chính dưới dây.

Anh là nhà thiết kế thuộc lĩnh vực nào?

Tôi thường gọi bản thân mình là một nhà thiết kế sản phẩm/ thiết kế tạo dáng, bởi lẽ tôi cũng khó có thể nghĩ ra một lĩnh vực khác phù hợp hơn. Tôi nhìn nhận mình là một nhà thiết kế ‘tổng hợp’.

Có thể anh biết đến tôi với tư cách là một nhà thiết kế đồ họa, vì tôi đã học tập và khởi nghiệp trong lĩnh vực này. Nhưng qua 15 năm luyện tập và thử nghiệm với nhiều trường phái và lĩnh vực với quy mô khác nhau, tôi cũng khó có thể khẳng định đâu là chuyên môn chính. Tôi thường thiết kế mọi thứ trong khuôn khổ hệ thống, một ‘hệ sinh thái nhất định, hơn là những thực thể riêng lẻ, hoặc những thành tố phụ thuộc vào hệ thống thiết kế của người khác. Vì vậy, bạn có thể xem tôi là một nhà thiết kế hệ thống.

Bạn đã dần chuyển sang những loại hình thiết kế khác với đồ họa như thế nào?

Tôi luôn bị thu hút bởi sự thử nghiệm, làm điều mới lạ mà bản thân chưa từng thử – không phải theo kiểu “giả vờ biết rồi sẽ biết” – nhưng gần với một hình thức giải trí, như một đứa trẻ vui đùa thôi. Phải thử ấn mọi nút nhấn, xem chuyện gì xảy ra.

Đó cũng là cách tôi đã bước vào thế giới đồ họa, một cậu nhóc teen và bản Photoshop (lậu) trung thành. ‘Thiết kế’ với tôi lúc ấy nghĩa là: Quậy tung những nút nhấn và filter, bắt chước càng giống những hình ảnh tôi thích càng tốt. Cũng chính phương pháp tiếp cận này đã thúc đẩy tôi thử nghiệm với rất nhiều lĩnh vực khác nhau

Tôi đã đi học trường thiết kế. Cũng đã nghỉ học giữa chừng. Tự mở một công ty thiết kế (thực ra chỉ có mình tôi, thiết kế tờ rơi cho các buổi party để kiếm chút đỉnh). Sau đó lại trở về với trường học, tự nhồi nhét đủ thứ môn, thừ đồ họa động đến thiết kế âm thanh, hay Maya, bất kì thứ gì. Với tôi, đó là quãng thời gian chơi đùa, thử nghiệm.

ĐỊnh hướng nghệ thuật bởi Aaron Shin cho Louis Vuitton. Hình chụp bởi Dan Forbes.

 

Tôi chuyển sang hoạt động trong lĩnh vực thời trang. Tại đây tôi có điều kiện tiếp xúc với những kiến thức liên quan đến chỉ đạo nghệ thuật, một khái niệm khá gần gũi nhưng không tương đồng với thiết kế. Thời gian này đã cho tôi cơ hội thử nghiệm và tăng thêm vốn kiến thức sẵn có của mình.

Cứ thử nghiệm, xem chuyện gì sẽ xảy ra…

Cuối cùng tôi đã rời New York để bắt đầu công việc mới tại IDEO. Môi trường làm việc tại đây là nơi đòi hỏi bạn phải ứng dụng  và kết hợp nhiều lĩnh vực đa dạng nhất có thể. Tại đây tôi đã phải đảm nhận những việc là lùng, từ phần mềm đến điều khiển một cuộc phẫu thuật cấy não, từ phân tích trải nghiệm hành khách ở những điểm kiểm tra an ninh tại sân bay trong tương lai, đến thiết kế thương hiệu cho một nhãn hiệu nguyên liệu ẩm thực động lạnh cao cấp: từ thương hiệu đến bao bì và sản phẩm. Thực sự cho đến nay, tôi đã thử nghiệm với gần hết các lĩnh vực trong thiết kế. Tôi cũng đã thử một chút với thiết kế không gian, một chút với thiết kế công nghiệp. Dự án sắp tới của tôi là thiết kế một phòng trà – mà tôi có phải là kiến trúc sư đâu. (cười)

Đó là một quá trình dài thử nghiệm, vui đùa một chút, có người nói là ‘ngã về phía trước’, cần có sự thất bại để rút kinh nghiệm và xem ta đi đến đâu. Cũng qua quá trình này mà sự nghiệp của tôi khá phát triển.

Anh làm thế nào để giới thiệu bản thân và tìm được cơ hội làm việc với tư cách là một nhà thiết kế ‘tổng hợp’?

Tất cả những dự án tâm đắc vừa qua của tôi đều bắt đầu qua lời giới thiệu của bạn bè và những người từng làm việc với tôi. Tôi thường chỉ được giới thiệu để đảm nhiệm một vai trò cụ thể nhất định. Khi rời khỏi IDEO, tôi đã có một dự án có thể chia sẻ được, và đã có người tìm đến tôi để thực hiện một dự án tương tự. Trong trường hợp này, công việc của tôi là truyền tải một câu chuyện cho công nghệ tương lai, qua hình thức video. Về cơ bản là sản xuất phim ảnh – lại một lĩnh vực tôi chưa hề biết đến. Dù chẳng có chút kinh nghiệm hay kiến thức, nhưng cứ thử xem sao.

Đoạn phim ý tưởng Scanadu Medical Tricorder

Vì vậy tôi nghĩ câu trả lời là: Thu thập đủ kiến thức để tìm được công việc, sau đó hãy làm hài lòng khách hàng của bạn, và họ sẽ giới thiệu bạn với những khách hàng tiềm năng khác. Ít nhất câu trả lời nãy cũng đúng với bản thân tôi. Thật lòng mà nói thì tôi khá khờ khạo ở mảng quảng cáo bản thân – kể cả những điều cơ bản như quản lí một trang web cho bản thân tôi cũng ngại, dù có những công cụ tuyệt vời như Squarespace hay Cargo – Tôi chỉ luôn tập trung vào những dự án sắp tới mà tôi muốn xây dựng. Vì vậy tôi chẳng bao giờ nhìn lại và thu thập, tổng hợp lại kết quả hay tài liệu. Tôi muốn dành thời gian đó để làm những điều mới tuyệt hơn.

Việc xem xét và thu thập tài liệu để xây dựng portfolio quả là khó khăn.

Hiển nhiên rồi. Thật ra tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu có thể thuê ai đó đảm nhận công việc này. Công việc này cần những người có khả năng dẫn dắt câu chuyện, biết được tầm quan trọng và mức độ thành công của dự án, và tỉ mỉ với từng chi tiết.

Video bạn đã thực hiện về quá trình cắt laser Kimochi là một dự án khá ấn tượng trong portfolio của bạn đấy chứ.

Đúng vậy, tôi cũng muốn thực hiện thêm những dự án như vậy. Thật ra tôi đã thực hiện video này để nộp cho một giải thưởng, nhưng thật không may khi không có kết quả. Chương trình giải thưởng không tiếp nhận video, vì vậy tôi chỉ giữ video đó để tổng hợp lại quá trình của dự án này. Quá trình thực hiện video này rất thú vị, nhưng lí do tôi có động lực thúc đẩy để hoàn thành tốt cũng chính là từ cuộc thi này.

Điều buồn cười ở đây là, chương trình giải thưởng đã đăng tải video này của tôi trong một phần triển lãm trên trang web của họ, dù tôi không thắng cuộc với dự án này. Có lẽ vì họ không thích hình ảnh bìa album?

Đối với tôi, khía cạnh marketing và quảng cáo cho bản thân có vẻ khá thú vị. Những chức danh như nhà thiết kế thời trang, thiết kế đồ họa… rất tiện lợi đối với người tìm lao động. Những chức danh này giúp họ có thể khoanh vùng được những nghĩa vụ họ nên giao phó cho bạn. Cũng như một đường tắt; chúng giúp họ hiểu được những giá trị nào bạn có thể trao đổi với họ.

Khi một ai đó giỏi về tất cả mọi thứ, bạn phải thẩm định kỷ năng của họ.

Khi một môt ai đó được cho là hoản hảo ở tất cả các lĩnh vực, bạn phải thật sự thẩm định kỷ năng của họ. Bạn phải hoạt động chung với họ và nhìn vào từng sản phẩm. Việc này bao hàm sự đăng tải về nhận thức. Thật là đơn giản cho tất cả mọi người khi tự xưng mình là nhà thiết kế, nhưng điều gì cũng phải có giới hạn. Nếu bạn sắp xếp các con bồ câu vào những cái hôp (Thuyết nhưng con bồ câu và cái hộp) người ta sẽ gọi bạn là “ồ, bạn là một nhà thiết kế thời trang tại sao bạn lại trang trí nội thất cho một cửa hàng cà phê” hoăc “bạn là một kiến trúc sư sản phẩm sao bạn lại làm việc với kiểu chữ” tuy nhiên nếu bạn chỉ là một nhà thiết kế liên ngành có lẽ sẽ ít suy nghĩ áp đặt hơn từ khán giả.

Bằng cách nào mà công ty IDEO có thể anh cho phép mình trở thành một nhà thiết kế liên ngành ?

Có một sự kiện lịch sử của việc này. Họ khởi nghiệp như là một cửa hàng thiết kế sản phẩm. Ban đầu, các công ty đến với họ và nói rằng “Chúng tôi có một ý tưởng cho sản phẩm này”  hoặc là “chúng tôi có một việc kinh doanh cần bạn phải thực hiện viêc này” và sau đó họ làm tất cả mọi thử từ việc tìm tòi học hỏi  làm cách nào khách hàng sử dụng sản phẩm đó với những cuộc trò chuyện trực tiếp cùng người sử dụng và nghiên cứu thị trường, thữ nghiệm, để hoàn tất mẫu thiết kế của môt thứ, thâm chí để bố trí sản xuất bổ trợ. Họ là một công ty thiết kế sản phẩm truyền thống.

Một trong những thành tựu tiên phong của IDEO là quy trình tổng hợp cho việc thiết kế, nghiên cứu và đề ra các kế hoạch chiến lược với kết quả nằm ngoài dự đoán.

Một trong những thành tựu tiên phong của IDEO là quá trình tổng hợp cho việc thiết kế, nghiên cứu và đề ra các kế hoạch chiến lược với kế quả nằm ngoài dự đoán .  Vậy nên quá trình hình thành mà IDEO ý định theo đuổi ban đầu là việc bắt tay vào nghiên cứu xong đồng bộ hoá kết quả trở thành “gía trị cốt lõi và cợ hội” – và tất cả những thuật ngữ được sử dụng trên đây tất nhiên rất là khó hiểu và một phần nào đó hàm chứa những ý định khác với từ điển bách khoa. Tuy nhiên, một khi bạn có được những giá trị cốt lõi và cơ hội này bạn có thể tiến hành thử nghiệm nhiều mẫu khác nhau của sản phẩm và thâm chí – một khi bạn có thễ lọc lừa ra một số những mẫu thử nghiệm tiên tiến – bạn có thể bắt đầu hoàn thành hơn sử thể hiện của mẫu thiết kế.

Vẻ đẹp thật sự của quá trình này là nó không bị giới hạn bới bất kỳ một ranh giới nào của ngành công nghiệp. Nó là một quá trình phát triển của suy nghĩ và thực hành, đó không phải là một quá trình cống hiến để xây dựng một tòa nhà hay dệt ra một bộ quần áo hoặc thiết kế ra một bộ nhận diện thương hiệu – bạn có thể sử dụng cho bất cứ viêc nào dưới đây. Và một số khac hàng bắt đầu thắc mắc rằng IDEO chỉ liên kết thực hành trong một đoạn phần đầu của quá trình; vậy việc nghiên cứu và kế hoạch chiến lược của công ty trở nên quan trọng hơn là công việc thiết kế. Suy cho cùng dù rằng công viêc nào ở trên có liên quan với nhau thì giá trị cốt lõi vẫn nằm ở kỹ năng hoạt động liên ngành.

Bộ máy tuyển dụng của công ty liên ngành IDEO bao gồm  những tài năng trên khắp thế giới chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau vậy nên họ có thể làm việc chung với nhau dựa theo nhu cầu của dự án đề ra.

Bởi vì IDEO là một công ty quy mô lớn  hội tụ phần lớn những chuyên gia trên nhiều lĩnh vực khác nhau, vậy nên họ thực hiện bất kỷ dự án nào liên quan đến bất kỳ lĩnh vực nào. Riêng bản thân tôi chịu trách nhiệm về mảng Thuyết kế Truyền thông cái mà là một sự kết hợp của thiết kế thương hiệu và chiến lược phát triển và khả năng truyền đạt tín hiệu và mô tả hình ảnh và tôi có lẽ làm việc tương đối ưng ý cùng các nhà nghiên cứu nhận sự với một nền kiến thức nhân chủng học vững vàng cũng như các kiến trúc sư có nền kiến thức uyên bác trong lĩnh vực cùng tên.

IDEO rất hứng thú khi cho rằng họ tuyển dụng những tài năng mang “khối hình ký tự T” trong đó, phần nằm ngang của ký tự thể  hiện sự hứng thú và niềm đam mê trong khi phần dọc ký tự thể hiện trình độ chuyên môn trong một lĩnh vực nhất định. Đặc biệt hơn, bộ máy tuyển dụng của công ty liên ngành IDEO bao gồm  những tài năng trên khắp thế giới chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau vậy nên họ có thể làm việc chung với nhau dựa theo nhu cầu của dự án đề ra.

Thể loại khách hàng như thế nào anh cho rằng họ đủ dủng cảm để song hành cùng quá trình ?

Dựa theo sự hiểu biết của bản thân, khi tôi xác định mình sẽ thực hiện một dự án kinh doanh của việc tư vấn thiết kế và không hoạt động trong công ty có quy mô lớn nữa thì những hồ sơ tóm tắt của tôi tương đối mang tính chiến lược. Khi tôi đề nghị một dự án kèm theo luôn luôn sẽ là một bản báo giá chi tiết của dự án. Có thể dự án sẽ là một ứng dụng điện thoại hoặc là một bộ nhân diện cho một thương hiệu hoặc có thể sẽ là dự án này, dự án kia tuy nhiên văn bản tóm tắt dự án vẫn luôn luôn phải cụ thể. Đây là một trong những ví dụ về kích cỡ của mô hình kinh doanh mà bạn sẽ muốn làm viêc chung.

Sẽ có rất hiếm và ít những công ty có quy mô lớn có đủ ra năng chi trả cho quá trình phát triển thiết kế đầu cơ.

Sẽ có rất hiếm và ít những công ty có quy mô lớn có đủ ra năng chi trả cho quá trình phát triển thiết kế đầu cơ.  Nó cần rất nhiều khả năng tầm nhìn và chi phí đầu tư để tham gia và định hướng tương lai hơn là những cuôc hợp khẩn cấp như “chúng ta cần một biểu tượng thương hiệu”.

Những dự án có thường vượt qua ngân sách của Quỹ nghiên cứu và phát triển ban đầu không ?

Tôi không thể nói rằng bằng cách nào mà khách hàng đầu tư và những dự án tuy nhiên có rất ít những khách hàng trong nước hoặc trên thế giới có khả năng chi trả nhiều cho những dự án mà nguồn lợi chưa trực tiếp mang lại từ nguồn đầu tư khổng lồ như trên. Cơ mà hầu hết những dự án mà IDEO tiếp tục theo đuổi vẫn tạo ra những giá trị tư duy cho các nhà đầu tư tổ chức.

Nếu bạn nghiên cứu một sản phẩm đang tồn tại thị bạn nhân được câu trả lời tương tự. Nếu bạn nghiên cứu phản ứng khách đằng sau sản phẩm sau đó bạn sẽ một cơ hội nảy ra câu trả lời mà không ai từng nghĩ đến.

Khi bạn có cơ hội để suy nghĩ về tương lai của loài người ở một khía cạnh tập trung, với những nghiên cứu kỷ càng, bạn sẽ có khả năng nhìn thấy từng góc cạnh nhỏ của sự việc điều mà đối thủ thị trường vẫn chưa thực hiện được. Nếu chỉ đơn giàn bạn dẫn đầu thị trường – ví dụ như trong lĩnh vực điện tử – bạn có những tính năng vượt trội, bao bì nhỏ gọn, giá tiền phải chăng và bạn có thể trở thành người về cuối đường đua.

Hãy chỉ nhìn vào những cuộc chiến của điện thoại thông minh: mọi người đều cố gắng sản xuất ra một iPhone rẻ hơn nhưng lại tốt hơn iPhone trong một hoặc hai mặt. Tuy nhiên thị trường vẫn cứ nhắm vào iPhone. Không ai thật sư nghĩ về một chiếc điện thoại thông mình có thể thực hiện được một thứ mà không ai có thể làm được.

Nếu bạn nghiên cứu một sản phẩm đang tồn tại thị bạn nhân được câu trả lời tương tự. Nếu bạn nghiên cứu phản ứng khách đằng sau sản phẩm sau đó bạn sẽ một cơ hội nảy ra câu trả lời mà không ai từng nghĩ đến.

Định nghĩa của anh về thiết kế là gì ?

Thuật ngữ thiết kế trông thật buồn cười khi mọi người suy nghĩ đến nó như mợt động từ hay danh từ. Và đối với tôi, thuật ngữ như danh từ tương đối không mang ý nghĩa nhiều như một động từ.

Giá trị cốt lõi của thiết kế là thực hiện kế hoạch.

Giá trị cốt lõi của thiết kế là về thực hiện kế hoạch đã định. Nếu bạn tìm tra trong từ điển thiết kế, định nghĩa hoàn toàn cũng sẽ là một kế hoạch. Nhưng đối với một nhà thiết kế, việc thực hành chính xác là gì? Thật chất thì bạn đang làm gì ?

Ở một cấp độ nhất định, bạn tự lập ra cho mình những tiêu chí và sự cưỡng ép và thông qua quá trình tư duy đầy ý nghĩa và chiến lược và một phần của quá trình phát triển của chính bản thân bạn, bạn đã vô tình biến những tiêu chí trên trở thành một điển hình của hệ quả. Một thứ gì đó mới đã được tạo nên.

Nếu bạn thiết kế quần áo, bạn có lẽ nên định hướng ra một con đường sáng tạo mà trong đó sẽ có cả khối những khó chịu về mẩu chất liệu, màu sắc và chi phí.

Ở một cấp độ khác, bạn chuyển đổi sự tưởng tượng của bản thân trở thành sự thật. Thiết kế vốn rất cần tưởng tượng sau dùng chúng để bằng cách nào đó thể hiện ở một cách mà có thể được sử dụng bởi người khác.

Thỉnh thoãng kết quả lại rất rất xa từ một vật thể mà bạn cầm và nhìn ngắm trong tầm mắt.

Sẽ thật khó để tổng hợp thiết kế bởi quá trình hình thành khác nhau đều dẫn đến những hệ lụy khác nhau. Một số người thiết kế tổ chức, một số người khác vận thiết kế dịch vụ, những người khác nữa thiết kế kinh doanh, và thỉnh thoãng kết quả lại rất rất xa từ một vật thể mà bạn cầm và nhìn ngắm trong tầm mắt.

Vậy nên tôi nghĩ rằng sẽ đủ rộng để chúng ta thấy thật là khó để tổng hợp mà đề cập đến các quá trình khó chịu trong sáng tạo và sự thể hiện.

Có một lần trò chuyện cùng Iwatani-san là một nhà thiết kế của Pacman, anh ấy nói rằng “một nhà thiết kế nên tự thiết kế lấy cuộc đời của họ”. Vậy anh có thiết cuộc đời của mình chưa ?

Thể loại sáng tạo đó với những rào cản là những thứ mà giúp tôi gắn bó với thiết kế – là một trong số những thứ mà làm cho tôi muốn tiếp tục chơi đùa với nó.

Ồ. Câu nói ấy thật sự cuốn hút tôi “tự thiết kế lấy cuộc đời của bản thân”. Tôi nghĩ rằng bạn có thể phản bác bằng cốt lõi thật sự của thiết kế – trong trường hợp tốt nhất – đó là một thể loại của nhận thức cao. Một sự loại của chiến đấu kịch liệt. Tôi chắc rằng bạn có thể hiểu được ý tương của dòng suy nghĩ hoặc yếu tố tâm lý của dòng suy nghĩ. Sự chú ý đó, chất lượng suy nghĩ thật sự rất đáng giá. Sư sáng tạo trong khuôn khổ cưỡng ép, hầu hết cảm nhận của toàn thức là một trong những thứ mà giúp tôi gắn bó với thiết kế – một trong những ý giúp tôi muốn tiếp tục chơi đùa cùng nó.

Ý tưởng của việc tự thiết kế lấy cuộc đời của bản thân cảm giác như một trách nhiệm to lớn. Chúng ta tồn tại trong công đồng, trong một khu vực, trong một bầu trời pháp luật và ngữ cảnh xả hội mà chúng ta không cần thiết phải chọn lựa. Và chúng ta cũng có những sự phân chia nội bộ giữa hành vi có ý thức và bản năng.

Bìa đĩa cho Disco Demolition thiết kế bởi Aaron Shinn.

Chẳng hạn như bộ sưu tập thiết kế đĩa hát đằng sau tôi đây đã được tôi sưu tầm say mê từ lúc tôi còn đi học – đây có vẻ không phãi là thói quen thiết kế mà là đúng hơn là một sức mạnh đam mê. Ở một khía cạnh tôi thật sụ yêu thích việc sưu tầm này nhưng tôi cũng một phần nào đó e dè cấp độ chính xác mà tôi phải mang nó vào cuộc đời của mình để thiết kế toàn bộ những thứ này. Dù gì đi nữa tôi vẫn tin rằng sự sáng tạo và khả năng giải quyết vấn đề trong thiết kế cho cuộc sống mỗi ngày của chúng ta. Cứ hỏi tôi đi, như một nhà thiết kế, bằng cách nào mà tôi có một cuộc sống tốt hơn ?

Như một nhà thiết kế, bằng cách nào mà tôi có một cuộc sống tốt hơn ?

Tôi và vợ tôi trải nghiệm quá trình này khá nhiều. Tự hỏi chúng tôi những câu hỏi như là ” Thời gian của chúng ta đã đi đâu?” “Tôi đã đặt thời gian của mình vào điều gì xong lai không thấy điều gì trả lại?” “Những thứ gì mà cuộc sống chúng ta thiếu?”‘Bằng cách nào mà tôi có thể loại bỏ thời gian cho những thứ không được tán thưởng và trao nó cho những thứ được biểu dương khác?”

Thật không may thời gian bây giờ là đơn vị tiền tệ căn bản.

Đó là lý do tại sao tôi là một nhà leo núi bây giờ thay vì trong phòng tập thể dục. Có một bai tập leo núi khác gần giống như vậy, và nó là môt  sự rèn luyện về mặt trí tuệ, và quan trọng hơn hết nó giúp tôi cảm thấy thoãi mái. Một sự trùng hợp tuyệt với của những yếu tố – dù là có trong tầm kiểm soát của tôi hay không – nó cho phép tôi không dạo quanh vòng huyện, tôi không cần phải làm thế bởi vì có nhiều cách khác nhau để thoãi mãn cùng một nhu cầu mà vẫn đáng giá với tôi.

Tương tự như vậy với mọi thứ tôi ăn, cách tôi nấu ăn, và những thứ tôi mua với những thứ tôi không mua, và khi tôi chọn cách ngồi vào một chiếc ô tô và lái nó với khi tôi chọn sắp đạt cho một thứ chi nữa. Tất cả những việc kể trên đều là những việc quyết định của thiết kế ở cái cách mà khi bạn không còn năng lượng nhận thức để phân tích mọi thứ và quyêt định những việc nghiêm túc. Một vài lúc tôi chỉ muốn đặt lưng xuống sofe và không muốn quyết định điều chi nữa.

Mối quan hệ giữa tiền định và thiết kế là gì ?

Tôi không nghĩ có bất kỳ một sự kết nối trưc tiếp nào giữa thiết kế và tiền định nựa thay vào đó là giữa nấu ăn và tiền định, hoặc tiền định và việc quản gia ngôi nhà, hoặc tiền định và viẹc chăm sóc con cái. Tôi nghĩ tiền định là chất lượng cuộc sống hoặc là một khả năng quan sát triết lý hoặc là tần suất thực tập của việc trở nên ai đó hoặc cái gì đó, và tôi nghĩ điều này có thể được lột tả trong thiết kế và đối với tôi thiết kế là quá trình trải nghiệm thực hành của tiền định, nhưng mặt khác tôi không cho rằng thiết kế là một cái duyên tiền định được đặt sẵn. Khi bạn nói về thiết kế bạn phải bao hàm cả những mẫu thiết kế xấu, toàn bộ các mẫu ý. Mọi thứ trong thực đơn của cửa hàng thức ăn nhanh đến những logo của clubs đêm – thật ra vẫn không có một ví dụ cụ thể của những thứ này, nhưng nó khó mà đạt được độ chiêm nghiệm cao của hầu hết mọi người. Tôi nghĩ rằng nó là về một mẫu thiết kế có thể bao hàm những yếu tố hay không hơn là viêc nó có sẵn những yếu tố đó hay không.

Lời khuyên của bạn cho những nhà thiết kế trẻ là gì ?

Tôi nghĩ rằng mọi thứ tôi đã từng làm mà mang lại lợi ích cho sự nghiệp của mình hầu hết là nhựng thứ mà vượt ra khỏi niềm đam mê của bản thân.  Tôi chưa bao giờ làm việc mà người ta quan tâm đến trừ khi việc mà tôi làm vượt ra khỏi ý thức cá nhân. Vậy nên tôi nghĩ rằng việc ý thức bổn phận bản thân là kẻ thù đích thực trong đóng trường sáng tạo này ở môt góc độ nhất định.

Viêc ý thức về bổn phận là kẻ thù đích thực của đấu trường sáng tạo.

Tôi không hề tham vọng trở thành một thể loại thiết kế nhất định hoặc man một danh hiệu cụ thể – và tôi nghĩ rằng trong thời gian ban đầu của sự nghiệp bản thân khi mà tôi còn thiết kế tờ rơi cho các cửa hàng cafe hoặc làm hầu hết về vẽ hơn là thiết kế. Tôi không hề có một dự định cụ thể nào cho bất kỳ việc gì tương tự thế này và bằng cách nào đó những việc thế này lại khơi dây sự tò mò trong bản thân, sự thèm khát của bản thân làm ra một thể loại thẩm mỹ nhất định mà tôi có thể tưởng tượng được nhưng tôi phải thực hiện nó để có thể nhìn thấy được nó. Tôi thường xuyên tự hiểu những việc thế này có nguồn gốc từ niềm đam mê thay vì nghĩa vụ bản thân.

Tôi thực sự tin rằng nếu bạn có thể điều hoà niềm đam mê của bản thân và có cơ hội để bạn thể hiện đó, sau đó mọi thứ sẽ ổn cả thôi.

Tôi thực sự tin rằng nếu bạn có thể điều hoà niềm đam mê của bản thân nắm bắt được cơ hội để thể hiện nó thì mọi thứ đều sẽ ổn thoã cả thôi. Bạn có lẽ cần phải thay đổi ngữ cảnh – bởi vì bạn đang ở trong một nơi mà không được sự hỗ trợ nào, không khách hàng, không nghành công nghiệp cần thiết cho thễ lọai nhà thiết kế bạn đang hướng đến. Nhưng nếu bạn có cơ họi thể hiện niềm đam mê kia, bạn có thể mang sự thể hiện ấy vào môt ngữ cảnh khác, và để tìm thấy công việc và tìm thấy con đường cũa bản thân.

Có lẽ bạn muốn thiết kế một bộ sưu tập thời trang đẳng cấp cho nam giới nhưng nếu bạn sống ở Việt Nam và tất nhiên là đó không phải là thị trường phù hợp định hướng đẳng cấp. Nhưng nếu bạn có thể thể hiện ý tưởng ở một góc nhìn khác đáng kinh ngạc hơn cũng như việc thiết kế ra những mẫu chất liệu thử và bất cứ thứ gì , sau đó bạn đến Paris nơi mà thị trường thời trang tiên phong luôn hướng đến nam giới! Chúng tao sống trong một môi trường toàn cầu hoá và tài năng thì không cần thiết phải có ranh giới. Nó chỉ đơn giản là câu hỏi về việc bạn buột bản thân phải thể hiện cái tôi của mình như thế nào và làm những thứ mà bạn quan tâm ra sao.

Trải nghiệm thiết kế một loạt tờ bướm cho Crobar, chỗ mà bạn có thể sử dụng mực in kim, thì hoàn toàn đáng kinh ngạc, vật liệu cốt lõi của công việc ấy nên được sưu tầm và lưu giữ trong một quyển sách hoặc một thứ gì đó, hoặc ít nhất là một thể loại kho lưu trữ hình ảnh trực tuyến, nhung tôi đoán là mình vẫn chưa có dịp thưc hiện.

Không, (Cười), thật ra đã lâu lắm rồi! Tôi có một điều ngạc nhiên khoảng 4 đến 5 năm trước. Tôi đã tìm thấy được một hộp nhỏ chứa rất nhiều tờ bướm trong đó. mà tôi vẫn còn một và tá tờ bướm ở đây. Tôi rất tận hưởng khoảng thời gian  nhìn ngắm chúng.